驀山溪

宋代 仲殊
黃金線軟,玉露生輕潤。青頭破初芽,拂煙痕、一枝猶嫩。東風著意,不放舞間□,春漸暖,柔無力,依依怨和□。旗亭帶晚,又是清明近。惹盡別離愁,約啼鶯、深深與問。灞陵傷感,那更入陽關,扳折處,我無心,行人自多恨。
huáng jīn xiàn ruǎn   shēng qīng rùn qīng tóu chū   yān hén zhī yóu nèn dōng fēng zhù   fàng jiān     chūn jiàn nuǎn   róu   yuàn   tíng dài wǎn   yòu shì qīng míng jìn jǐn bié chóu   yuē yīng shēn shēn wèn líng shāng gǎn   gèng yáng guān   bān shé chù   xīn   xíng rén duō hèn