驀山溪

宋代 方千里
園林晴晝,花上黃峰尾。鶯語怯遊人,又還傍、綠楊深避。曲池斜徑,草色碧於藍,欄倦倚。簾半起。魂斷斜陽里。 江南春盡,渺渺平橋水。身在一天涯,問此恨、何時是已。飛帆輕槳,催送莫愁來,歌舞地。尊酒底。不羨東鄰美。
yuán lín qíng zhòu   huā shàng huáng fēng wěi yīng qiè yóu rén   yòu hái bàng yáng shēn chí xié jìng   cǎo lán   lán juàn lián bàn hún duàn xié yáng
jiāng nán chūn jìn   miǎo miǎo píng qiáo shuǐ shēn zài tiān   wèn hèn shí shì fēi fān qīng jiǎng   cuī sòng chóu lái   zūn jiǔ xiàn dōng lín měi