驀山溪

宋代 汪莘
金風玉露,洗出乾坤體。乘興到前村,見一片、清溪無底。竹籬茅舍,雞犬兩三家,尋漁父,問湘靈,拄杖斜陽里。 青春誤我,白髮今如此。幸自識方壺,有個人、神通遊戲。澗邊野鶴,岩上忽孤雲,傾濁酒,對黃花,又似東籬子。
jīn fēng   chū qián kūn chéng xìng dào qián cūn   jiàn piàn qīng zhú máo shè   quǎn liǎng sān jiā   xún   wèn xiāng líng   zhǔ zhàng xié yáng
qīng chūn   bái jīn xìng shí fāng   yǒu rén shén tōng yóu jiàn biān   yán shàng yún   qīng zhuó jiǔ   duì huáng huā   yòu shì dōng