驀山溪

宋代 蔡伸
金風玉露,時節清秋候。散發步閒亭,對熒熒、一天星斗。悲歌慷慨,念遠復傷時,心耿耿,發星星,倚仗空搔首。 區區戀豆。豈是甘牛後。時命未來間,且只得、低眉袖手。男兒此志,肯向死前休,無限事,幾多愁,總付杯中酒。
jīn fēng   shí jié qīng qiū hòu sàn xián tíng   duì yíng yíng tiān xīng dǒu bēi kāng kǎi   niàn yuǎn shāng shí   xīn gěng gěng   xīng xing   zhàng kōng sāo shǒu
liàn dòu shì gān niú hòu shí mìng wèi lái jiān   qiě zhǐ de méi xiù shǒu nán ér zhì   kěn xiàng qián xiū   xiàn shì   duō chóu   zǒng bēi zhōng jiǔ