驀山溪

宋代 黃庭堅
山明水秀,盡屬詩人道。應是五陵兒,見衰翁、孤吟絕倒。一觴一詠,瀟灑寄高閒,松月下,竹風間,試想為襟抱。 玉關遙指,萬里天衢杳。筆陣掃秋風,瀉珠璣、琅琅皎皎。臥龍智略,三詔佐昇平,煙塞事,玉堂心,頻把菱花照。
shān míng shuǐ xiù   jǐn shǔ shī rén dào yìng shì líng ér   jiàn shuāi wēng yín jué dǎo shāng yǒng   xiāo gāo xián   sōng yuè xià   zhú fēng jiān   shì xiǎng wèi jīn bào
guān yáo zhǐ   wàn tiān yǎo zhèn sǎo qiū fēng   xiè zhū láng láng jiǎo jiǎo lóng zhì lüè   sān zhào zuǒ shēng píng   yān sāi shì   táng xīn   pín líng huā zhào