驀山溪

宋代 周邦彥
樓前疏柳,柳外無窮路。翠色四天垂,數峰青、高城闊處。江湖病眼,偏向此山明,愁無語。空凝佇。兩兩昏鴉去。 平康巷陌,往事如花雨。十載卻歸來,倦追尋、酒旗戲鼓。今宵幸有,人似月嬋娟,霞袖舉。杯深注。一曲黃金縷。
lóu qián shū liǔ   liǔ wài qióng cuì tiān chuí   shù fēng qīng gāo chéng kuò chù jiāng bìng yǎn   piān xiàng shān míng   chóu kōng níng zhù liǎng liǎng hūn
píng kāng xiàng   wǎng shì huā shí zài què guī lái   juàn zhuī xún jiǔ jīn xiāo xìng yǒu   rén shì yuè chán juān   xiá xiù bēi shēn zhù huáng jīn