驀山溪

宋代 晁補之
自來相識,比你情都可。咫尺千里算,惟孤枕、單衾知我。終朝盡日,無緒亦無言。我心裡,忡忡也,一點全無那。 香箋小字,寫了千千個。我恨無羽翼,空寂寞、青苔院鎖。昨朝冤我,卻道不如休,天天天,不曾麽,因甚須冤我。
lái xiāng shí   qíng dōu zhǐ chǐ qiān suàn   wéi zhěn dān qīn zhī zhōng zhāo jìn   yán xīn li   chōng chōng   diǎn quán
xiāng jiān xiǎo   xiě le qiān qiān hèn   kōng qīng tái yuàn suǒ zuó cháo yuān   què dào xiū   tiān tiān tiān   céng   yīn shén yuān