陌上柳

宋代 徐照
千葉萬葉翠色鮮,春風吹盡枝上綿。 五里長亭更短亭,古人今人千萬情。 中閨美人念離別,羅衾曉寒夢分絕。 陌上楊柳春生枝,陌上行人春不歸。
qiān wàn cuì xiān   chūn fēng chuī jǐn zhī shàng mián 綿
cháng tíng gèng duǎn tíng   rén jīn rén qiān wàn qíng
zhōng guī měi rén niàn bié   luó qīn xiǎo hán mèng fēn jué
shàng yáng liǔ chūn shēng zhī   shàng xíng rén chūn guī