茉莉

宋代 鄭剛中
涉鍤移根帶蘚苔,暑中相對亦佳哉。 素英吐處祗如玉,清思牽人全似梅。 淺綠剪羅和葉看,真香搗麝逐風來。 觀君可與酴醿並,高士寧容俗子陪。
shè chā gēn dài xiǎn tái   shǔ zhōng xiāng duì jiā zāi  
yīng chù zhī   qīng qiān rén quán shì méi  
qiǎn jiǎn luó kàn   zhēn xiāng dǎo shè zhú fēng lái  
guān jūn bìng   gāo shì níng róng péi