茉莉

宋代 鄭剛中
嶺上老梅樹,歲晚等風木。 霜風吹枯枝,曾有花如玉。 茉莉抱何性,犯此炎暑酷。 琢玉再為花,承以敷腴綠。 憐渠一種香,偏歷寒與燠。 空庭三更月,酒醒人幽獨。 有如高世士,含情不虛辱。 時於寂默中,至意微相屬。 鼻觀既得趣,就枕便清熟。 夢中見靈均,九畹皆芬馥。
lǐng shàng lǎo méi shù   suì wǎn děng fēng  
shuāng fēng chuī zhī   céng yǒu huā  
bào xìng   fàn yán shǔ  
zhuó zài wèi huā   chéng  
lián zhǒng xiāng   piān hán  
kōng tíng sān gēng yuè   jiǔ xǐng rén yōu  
yǒu gāo shì shì   hán qíng  
shí zhōng   zhì wēi xiāng zhǔ  
guān de   jiù zhěn biàn 便 qīng shú  
mèng zhōng jiàn líng jūn   jiǔ wǎn jiē fēn