莫愁湖

宋代 江南雨
每嘆芳魂化碧柔,千年遺恨自悠悠。柳煙織雨風銜淚,桂影疊寒霜滿樓。 有限生涯傷客夢,無名花草老汀洲。不堪暇日韶歌永,隔岸佳人唱莫愁。
měi tàn fāng hún huà róu   qiān nián hèn yōu yōu liǔ yān zhī fēng xián lèi   guì yǐng dié hán shuāng mǎn 滿 lóu
yǒu xiàn shēng shāng mèng   míng huā cǎo lǎo tīng zhōu kān xiá sháo yǒng   àn jiā rén chàng chóu