磨茶寄羅池一詩隨之後以無便茶與詩俱不往今

宋代 鄭剛中
有人遺我建溪香,茶具鄰家自借將。 親磨無從親付汝,一推惟是一回撥。 趨庭愧我繆知鯉,證們憐兒那得羊。 淺啜飯餘深自省,再生天地屬郡王。
yǒu rén jiàn xiāng   chá lín jiā jiè jiāng
qīn cóng qīn   tuī wéi shì huí
tíng kuì móu zhī   zhèng men lián ér de yáng
qiǎn chuài fàn shēn xǐng   zài shēng tiān shǔ jùn wáng