憫雨嘆

宋代 周紫芝
南方久不雨,旱氣日益酷。起視夜何其,星斗燦滿目。 朝雲藹空濛,暮雨思霢霂。雷師方鞭車,風伯忽舞纛。 百神各顛倒,誰為調玉燭。兩宮方蒙塵,百執被驅逐。 萬里沙漠行,長征犯三伏。懸知臣子心,北望眢兩目。 願興膚寸雲,朝隮暮滲漉。天公倘悔禍,何止望一熟。 皇輿既言歸,壤地亦旋復。誰當挽天河,下洗憂憤辱。
nán fāng jiǔ   hàn shì xīng   dǒu càn mǎn 滿    
zhāo yún ǎi kōng méng   mài léi shī fāng biān chē fēng   dào    
bǎi shén diān dào   shuí wèi diào 調 zhú liǎng gōng fāng méng chén bǎi   zhí bèi zhú    
wàn shā xíng   cháng zhēng fàn sān xuán zhī chén xīn běi   wàng yuān liǎng    
yuàn xīng cùn yún   cháo shèn tiān gōng tǎng huǐ huò   zhǐ wàng shú    
huáng 輿 yán guī   rǎng xuán shuí dāng wǎn tiān xià   yōu fèn