憫三子

宋代 鄧林
蜾蠃育螟蛉,祝之令似我。螟蛉生羽翼,飛出負蜾蠃。 人言養子恩義輕,我養三子如親生。大郎有力能幹蠱,不避當前有豺虎。 二郎營家十五年,囊里曾無私己錢。羅生質寔家人子,樵爨井臼隨指使。 養男只為身家謀,三子若在吾何憂。可憐命短留不住,旬日之中相繼去。 鄰人見我哭之悲,謂我莫是親生兒。他家螟蛉生羽翼,四散自飛還自食。 負義不死有義亡,彼蒼視聽何茫茫。我聞此語重悲憤。 嗚呼三子誠可憫。
guǒ luǒ míng líng   zhù zhī lìng míng líng shēng fēi   chū guǒ luǒ    
rén yán yǎng ēn qīng   yǎng sān zi qīn shēng láng yǒu néng gàn   dāng qián yǒu chái    
èr láng yíng jiā shí nián   náng céng qián luó shēng zhì shí jiā rén qiáo   cuàn jǐng jiù suí zhǐ shǐ   使  
yǎng nán zhǐ wéi shēn jiā móu   sān zi ruò zài yōu lián mìng duǎn liú zhù xún   zhī zhōng xiāng    
lín rén jiàn zhī bēi   wèi shì qīn shēng ér jiā míng líng shēng   sàn fēi hái shí    
yǒu wáng   cāng shì tīng máng máng wén zhòng bēi fèn    
sān zi chéng mǐn