憫旱

宋代 楊萬里
鳴鳩喚雨知喚晴,水車夜啼聲徹明。 乖龍嬾睡未渠醒,阿香推熱呼不應。 下田半濕高全圻,幼秧欲焦老差碧。 書生所向便四壁,賣漿逢寒步逢棘。 還家浪作飽飯謀,買田三歲兩無秋。 一門手指百二十,萬斛量不盡窮愁。 小兒察我慘不樂,旋沽村酒聊相酌。 更哦子美醉時歌。焉知餓死填溝岳, 水車啞啞止復作。
míng jiū huàn zhī huàn qíng   shuǐ chē shēng chè míng  
guāi lóng lǎn shuì wèi xǐng   ā xiāng tuī hu yīng  
xià tián bàn shī gāo quán   yòu yāng jiāo lǎo chà  
shū shēng suǒ xiàng biàn 便   mài jiāng 漿 féng hán féng  
huán jiā làng zuò bǎo fàn móu   mǎi tián sān suì liǎng qiū  
mén shǒu zhǐ bǎi èr shí   wàn liàng jìn qióng chóu  
xiǎo ér chá cǎn   xuán cūn jiǔ liáo xiāng zhuó  
gèng ó zi měi zuì shí yān zhī è tián gōu yuè    
shuǐ chē zhǐ zuò