明月雨再用韻

宋代 方岳
竹君頗介特,高節凌秋霜。 朝來雨聲寒,意色俱淒涼。 此豈子敗盟,而不能相忘。 秋色雨亦佳,遣我冥搜忙。 離騷日在眼,捃摭方濫觴。 安得靈運屐,共窺公幹牆。 涉世三折肱,悲秋九迴腸。 脫巾漉浮蛆,醉臥六尺床。 竹意亦自持,儼立何堂堂。 會當有良夜,披戶延寒光。
zhú jūn jiè   gāo jié líng qiū shuāng  
zhāo lái shēng hán   liáng  
zi bài méng   ér néng xiāng wàng  
qiū jiā   qiǎn míng sōu máng  
sāo zài yǎn   jùn zhí fāng làn shāng  
ān líng yùn   gòng kuī gōng gàn qiáng  
shè shì sān shé gōng   bēi qiū jiǔì huí cháng  
tuō jīn   zuì liù chǐ chuáng  
zhú chí   yǎn táng táng  
huì dāng yǒu liáng   yán hán guāng