明月鏡

宋代 鄭元祐
神工鑄明鏡,持進嫦娥宮。嫦娥羞鑒容,暮掛扶桑東。 浮雲散天風,照耀九海空。如何萬丈光?瀉入詩仙胸。 談玄走銀蟾,落筆驚彩虹。掩卻星鬥文,孤輝天地中。
shén gōng zhù míng jìng   chí jìn cháng é gōng cháng é xiū jiàn róng   guà sāng dōng    
yún sàn tiān fēng   zhào yào 耀 jiǔ hǎi kōng wàn zhàng guāng xiè   shī xiān xiōng    
tán xuán zǒu yín chán   luò jīng cǎi hóng yǎn què xīng dǒu wén   huī tiān zhōng