明遠次韻超然談道因以謔語為戲將無同耶

宋代 韓元吉
忘機亦忘言,政作口掛壁。 因君強一語,習氣乃乘隙。 昨夕飲君家,看朱忽成碧。 醉歸城南路,不記足所歷。 尚想兩紅妝,翠袖香襞積。 我歌君為舞,舉手還恨窄。 詩成漫不省,嘆我真惡客。 賸肯來看山,未厭一水隔。
wàng wàng yán   zhèng zuò kǒu guà  
yīn jūn qiáng   nǎi chéng  
zuó yǐn jūn jiā   kàn zhū chéng  
zuì guī chéng nán   suǒ  
shàng xiǎng liǎng hóng zhuāng   cuì xiù xiāng  
jūn wèi   shǒu hái hèn zhǎi  
shī chéng màn xǐng   tàn zhēn è  
shèng kěn lái kàn shān   wèi yàn shuǐ