《鳴泉思》,思君子也。君子抱道且殆,而時

宋代 蘇軾
鳴泉鳴泉,經雲而潺湲。 拔為毛骨者修竹,蒸為雲氣者霏煙。 山夔莫能隱其怪,野翟詎敢藏其奸。 茅廬肅肅,昔有人焉。 其高如山,其清如泉。 其心金與玉,其道砥與弦。 執德沒世,落月入地, 英名皎然,陽曦麗天。 舊隱寂寂,新篁娟娟。 思彼君子,我心如懸。 谷鳥在上,岩花炫前。 鳴泉鳴泉,能使我菀結而華顛。
míng quán míng quán   jīng yún ér chán yuán
wèi máo zhě xiū zhú   zhēng wèi yún zhě fēi yān
shān kuí néng yǐn guài   gǎn cáng jiān
máo   yǒu rén yān
gāo shān   qīng quán
xīn jīn   dào xián
zhí shì   luò yuè  
yīng míng jiǎo rán   yáng tiān
jiù yǐn   xīn huáng juān juān
jūn zi   xīn xuán
niǎo zài shàng   yán huā xuàn qián
míng quán míng quán   néng shǐ 使 jié ér huá diān