鳴禽

宋代 劉敞
朝日升屋樑,喧禽鳴樹巔。東風不相期,自與春意旋。 振衣起前庭,天色綠窅然。非煙颺微和,目極相綿綿。 行尋林間步,荑英已可攀。萬物在陽舒,胡為慘不歡。 幸有二三子,采芳玩華年。不及古之人,幽懷聊復蠲。
cháo shēng liáng   xuān qín míng shù diān dōng fēng xiāng   chūn xuán
zhèn qián tíng   tiān yǎo rán fēi yān yáng wēi   xiāng mián 綿 mián 綿
xíng xún lín jiān   yīng pān wàn zài yáng shū   wéi cǎn huān
xìng yǒu èr sān   cǎi fāng wán huá nián zhī rén   yōu huái liáo juān