鳴皋歌送岑徵君 時梁園三尺雪.

唐代 李白
若有人兮思鳴皋,阻積雪兮心煩勞。 洪河凌競不可以徑度,冰龍鱗兮難容舠。 邈仙山之峻極兮,聞天籟之嘈嘈。霜崖縞皓以合沓兮, 若長風扇海涌滄溟之波濤。玄猿綠羆,舔舕崟岌。 危柯振石,駭膽栗魄,群呼而相號。峰崢嶸以路絕, 掛星辰於岩嶅。送君之歸兮,動鳴皋之新作。 交鼓吹兮彈絲,觴清泠之池閣。君不行兮何待, 若反顧之黃鶴。掃梁園之群英,振大雅於東洛。 巾征軒兮歷阻折,尋幽居兮越巘崿。盤白石兮坐素月, 琴松風兮寂萬壑。望不見兮心氛氳,蘿冥冥兮霰紛紛。 水橫洞以下淥,波小聲而上聞。虎嘯谷而生風, 龍藏溪而吐雲。寡鶴清唳,飢鼯顰呻。魂獨處此幽默兮, 愀空山而愁人。雞聚族以爭食,鳳孤飛而無鄰。 蝘蜓嘲龍,魚目混珍。嫫母衣錦,西施負薪。 若使巢由桎梏於軒冕兮,亦奚異乎夔龍蹩躠於風塵。 哭何苦而救楚,笑何夸而卻秦。 吾誠不能學二子沽名矯節以耀世兮,固將棄天地而遺身。 白鷗兮飛來,長與君兮相親。
ruò yǒu rén míng gāo   xuě xīn fán láo
hóng líng jìng jìng   bīng lóng lín nán róng dāo
miǎo xiān shān zhī jùn   wén tiān lài zhī cáo cáo shuāng gǎo hào  
ruò cháng fēng shàn hǎi yǒng cāng míng zhī tāo xuán yuán   tiǎn tàn yín
wēi zhèn shí   hài dǎn   qún ér xiāng hào fēng zhēng róng jué  
guà xīng chén yán áo sòng jūn zhī guī   dòng míng gāo zhī xīn zuò
jiāo chuī tán   shāng qīng líng zhī chí jūn xíng dài  
ruò fǎn zhī huáng sǎo liáng yuán zhī qún yīng   zhèn dōng luò
jīn zhēng xuān shé   xún yōu yuè yǎn è 崿 pán bái shí zuò yuè  
qín sōng fēng wàn wàng jiàn xīn fēn yūn   luó míng míng xiàn fēn fēn
shuǐ héng dòng xià   xiǎo shēng ér shàng wén xiào ér shēng fēng  
lóng cáng ér yún guǎ qīng   pín shēn hún chǔ yōu  
qiǎo kōng shān ér chóu rén zhēng shí   fèng fēi ér lín
yǎn tíng cháo lóng   hùn zhēn jǐn   西 shī xīn
ruò shǐ 使 cháo yóu zhì xuān miǎn   kuí lóng bié xiè fēng chén
ér jiù chǔ   xiào kuā ér què qín
chéng néng xué èr zi míng jiǎo jié yào 耀 shì   jiāng tiān ér shēn
bái ōu fēi lái   zhǎng jūn xiāng qīn