明發黃土龕過高路

宋代 楊萬里
又過崢嶸兩峽間,也無溪水也無田。嶺雲放腳寒垂地,山麥掀髯翠拂天。 碧玉屏風吹不倒,青綾步障買無錢。詩人富貴非人世,猶自淒涼意惘然。
yòu guò zhēng róng liǎng xiá jiān   shuǐ tián lǐng yún fàng jiǎo hán chuí shān   mài xiān rán cuì tiān    
píng fēng chuī dǎo   qīng líng zhàng mǎi qián shī rén guì fēi rén shì yóu   liáng wǎng rán