民病春疫作詩憫之

宋代 范成大
乖氣肆行傷好春,十家九空寒螿呻。 陰陽何者強作孽,天地豈其真不仁。 去臘奇寒衾似鐵,連年薄熱甑生塵。 疲甿憊矣可更病,我作此詩當感神。
guāi xíng shāng hǎo chūn   shí jiā jiǔ kōng hán jiāng shēn
yīn yáng zhě qiáng zuò niè   tiān zhēn rén
hán qīn shì tiě   lián nián báo zèng shēng chén
méng bèi gèng bìng   zuò shī dāng gǎn shén