憫白菊兩枝

宋代 周紫芝
鮮鮮凌霜菊,艷艷粲雲綺。團欒雙毬枝,婆娑照窗幾。 頗訝銀台俗,深憎澤蘭紫。瑣碎懸萬鈴,金錢坐堪擬。 彼美誰家姝,軒然兩仙子。一登君子堂,衙官列桃李。 殷勤極調護,出斛埋地底。結草障飛霜,分渠泄流水。 那知病根株,咬齧遭蠹蟻。人生意外憂,多智亦謾爾。 朝來踏雪泥,呼奴亟移徙。東株真已萎,西株有生理。 萎者不自持,生者能有幾。君看金谷園,花木亘百里。 忽然奇禍作,過眼盡荊杞。悠悠可奈何,歸步一笑喜。
xiān xiān líng shuāng   yàn yàn càn yún tuán luán shuāng qiú zhī   suō zhào chuāng    
yín tái   shēn zēng lán suǒ suì xuán wàn líng jīn   qián zuò kān    
měi shuí jiā shū   xuān rán liǎng xiān dēng jūn zi táng   guān liè táo    
yīn qín tiáo 調   chū mái jié cǎo zhàng fēi shuāng fēn   xiè liú shuǐ    
zhī bìng gēn zhū   yǎo niè zāo rén shēng wài yōu duō   zhì màn ěr    
zhāo lái xuě   dōng zhū zhēn wēi   zhū 西 yǒu shēng    
wēi zhě chí   shēng zhě néng yǒu jūn kàn jīn yuán huā   gèn bǎi    
rán huò zuò   guò yǎn jǐn jīng yōu yōu nài guī   xiào