迷樓歌二首

宋代 曹勛
項升出南國,技巧多淫思。 草圖獻天子,賞激嘉宏規。 瑰材蔽江海,斤斧城風雷。 千人扶一棟,萬棟高巍巍。 飛鴻歷層檐,雲雨生階墀。 五彩間金玉,百和雜塗泥。 仙葩粲楹栱,七寶裝雲楣。 一房百家產,萬戶羅東西。 龍綃開寶幄,簾幕垂珠璣。 光景艷流日,樓閣低天維。 笙簫動虛籟,弦管明歌姬。 撞鐘擊鼓恣行樂,牙檣錦纜江堤。 天長地久有時盡,君王此樂無時衰。 詎知變故起倉卒,不悟人迷樓不迷。
xiàng shēng chū nán guó   qiǎo duō yín
cǎo xiàn tiān   shǎng jiā hóng guī
guī cái jiāng hǎi   jīn chéng fēng léi
qiān rén dòng   wàn dòng gāo wēi wēi
fēi hóng céng yán   yún shēng jiē chí
cǎi jiān jīn   bǎi
xiān càn yíng gǒng   bǎo zhuāng yún méi
fáng bǎi jiā chǎn   wàn luó dōng 西
lóng xiāo kāi bǎo   lián chuí zhū
guāng jǐng yàn liú   lóu tiān wéi
shēng xiāo dòng lài   xián guǎn míng
zhuàng zhōng xíng   qiáng jǐn lǎn jiāng
tiān cháng jiǔ yǒu shí jǐn   jūn wáng shí shuāi
zhī biàn cāng   rén lóu