妙喜寺逵公院賦得夜磬送呂評事

唐代 皎然
一磬寒山至,凝心轉清越。細和虛籟盡,疏繞懸泉發。 在夜吟更長,停空韻難絕。幽僧悟深定,歸客忘遠別。 寂歷無性中,真聲何起滅。
qìng hán shān zhì   níng xīn zhuǎn qīng yuè lài jǐn   shū rào xuán quán
zài yín gèng zhǎng   tíng kōng yùn nán jué yōu sēng shēn dìng   guī wàng yuǎn bié
xìng zhōng   zhēn shēng miè