妙喜寺高房期靈澈上人不至,重招之一首

唐代 皎然
晨起峰頂心,懷人望空碧。掃雪開寺門,灑水淨僧席。 言笑形外阻,風儀想中覿。馳心驚葉動,傾耳聞泉滴。 豈慮咆虎逢,乍疑崩湍隔。前期或不顧,知爾隳常格。 如今誰山下,秋霖步淅瀝。吾亦聊自得,行禪荷輕策。 松聲暢幽情,山意導遐跡。舉目無世人,題詩足奇石。 貧山何所有,特此邀來客。
chén fēng dǐng xīn   huái rén wàng kōng sǎo xuě kāi mén   shuǐ jìng sēng
yán xiào xíng wài   fēng xiǎng zhōng 覿 chí xīn jīng dòng   qīng ěr wén quán
páo féng   zhà bēng tuān qián huò   zhī ěr huī cháng
jīn shuí shān xià   qiū lín liáo   xíng chán qīng
sōng shēng chàng yōu qíng   shān dǎo xiá shì rén   shī shí
pín shān suǒ yǒu   yāo lái