妙喜遷化悲而成詩

宋代 曹勛
戎燼多艱道不傳,師能橫豎說無邊。 清湘去後人思殺,破衲歸來帝所憐。 雙遽埋無盡藏,諸方應舞野狐禪。 傷心明月堂中影,只作霜華處處圓。
róng jìn duō jiān dào chuán   shī néng héng shù shuō biān  
qīng xiāng hòu rén shā   guī lái suǒ lián  
shuāng mái jìn cáng   zhū fāng yīng chán  
shāng xīn míng yuè táng zhōng yǐng   zhǐ zuò shuāng huá chù chù yuán