妙覺寺適軒二首 其一

宋代 孫覿
古寺秋崖上,清風掩半關。晚花明艷艷,曉溜落潺潺。 松筍穿階瘦,苔窠蔽石斑。翹沙憐鷺靜,抱葉看蜂還。 心以空無累,身從病得閒。儀曹獨何事,終日賦囚山。
qiū shàng   qīng fēng yǎn bàn guān wǎn huā míng yàn yàn xiǎo   liū luò chán chán    
sōng sǔn chuān 穿 jiē shòu   tái shí bān qiào shā lián jìng bào   kàn fēng hái    
xīn kōng lěi   shēn cóng bìng xián cáo shì zhōng   qiú shān