妙覺寺適軒二首 其二

宋代 孫覿
老厭風沙惡,安閒且當禪。開簾延白月,倚杖立蒼煙。 鳥散人聲里,鍾殘客夢邊。小蒲風葉偃,薄槿露花鮮。 句好吟須斷,歡餘醉帽偏。人生但如此,何處不翛然。
lǎo yàn fēng shā è   ān xián qiě dāng chán kāi lián yán bái yuè   zhàng cāng yān
niǎo sǎn rén shēng   zhōng cán mèng biān xiǎo fēng yǎn   báo jǐn 槿 huā xiān
hǎo yín duàn   huān zuì mào piān rén shēng dàn   chǔ xiāo rán