妙覺寺三詠 其二 梧桐

宋代 孫覿
高梧傍層樓,隱翳崖寺古。森森露井寒,蔭此六月暑。 秋風動地至,柯葉遽如許。依依別故林,黃落半粘土。 涼蟬不復號,驚鵲時自語。一夜繞空枝,愁絕兩翅羽。
gāo bàng céng lóu   yǐn sēn sēn jǐng hán yīn   liù yuè shǔ    
qiū fēng dòng zhì   bié lín huáng   luò bàn nián    
liáng chán hào   jīng què shí rào kōng zhī chóu   jué liǎng chì