妙覺山用老溪寶葉二僧韻 其二

宋代 胡仲弓
庵居天半壁,古道擬山陰。風勁松須落,石高泉眼深。 鐘聲清嶂合,幡腳翠嵐侵。二妙堪名世,詩人曾賞音。
ān tiān bàn   dào shān yīn fēng jìng sōng luò shí   gāo quán yǎn shēn    
zhōng shēng qīng zhàng   fān jiǎo cuì lán qīn èr miào kān míng shì shī   rén céng shǎng yīn