妙高台夜坐懷無可

清代 施閏章
日落水煙起,茫茫連岸白。褰裳陟高台,涼月皎秋夕。 古人不我待,露氣沾瑤席。忽憶龍眠叟,遠引就禪寂。 桂嶺舊擔簦,匡廬復飛錫。游詠與之俱,屢折登山屐。 勸我學無生,危言同振溺。心跡未能並,出處尚狼藉。 解帶思同游,天末久離析。人生無老少,皆為天地客。 東望海門深,南睇江雲碧。岩壑留清暉,皓歌傷往昔。
luò shuǐ yān   máng máng lián àn bái qiān cháng zhì gāo tái   liáng yuè jiǎo qiū
rén dài   zhān yáo lóng mián sǒu   yuǎn yǐn jiù chán
guì lǐng jiù dān dēng   kuāng fēi yóu yǒng zhī   shé dēng shān
quàn xué shēng   wēi yán tóng zhèn xīn wèi néng bìng   chū chù shàng láng
jiě dài tóng yóu   tiān jiǔ rén shēng lǎo shào   jiē wèi tiān
dōng wàng hǎi mén shēn   nán jiāng yún yán liú qīng huī   hào shāng wǎng