宋代 梅堯臣
燕銜芹根泥,蜂掇花上蕊。 帶雨兩股飛,所取日能幾。 調和露與英,凝甘滑於髓。 天寒百蟲蟄,割房霜在匕。 燕已成雛歸,蜂憂凍餒死。 乃見萬物心,多為造化使。
yàn xián qín gēn   fēng duō huā shàng ruǐ  
dài liǎng fēi   suǒ néng  
tiáo 調 yīng   níng gān huá suǐ  
tiān hán bǎi chóng zhé   fáng shuāng zài  
yàn chéng chú guī   fēng yōu dòng něi  
nǎi jiàn wàn xīn   duō wèi zào huà shǐ 使