夢玉人引

宋代 陳三聘
別來何處,酒醒後,夢難覓。晚日溪亭,清曉便掛帆席。滿載離愁,指去程,還作江南行客。目斷層城,數迢迢山驛。 素巾空染,淚痕斑、應是暗中滴。記得輕分,玉簫猶自淒咽。昨夜東風,梅柳驚春色。料伊也、沒心情,過卻好天良夕。
bié lái chǔ   jiǔ xǐng hòu   mèng nán wǎn tíng   qīng xiǎo biàn 便 guà fān mǎn 滿 zài chóu   zhǐ chéng   hái zuò jiāng nán xíng duàn céng chéng   shù tiáo tiáo shān
jīn kōng rǎn   lèi hén bān yìng shì àn zhōng de qīng fēn   xiāo yóu yān zuó dōng fēng   méi liǔ jīng chūn liào méi xīn qíng   guò què hǎo tiān liáng