夢遊三首

宋代 徐鉉
魂夢悠揚不奈何,夜來還在故人家。香濛蠟燭時時暗, 戶映屏風故故斜。檀的慢調銀字管,雲鬟低綴折枝花。 天明又作人間別,洞口春深道路賒。 繡幌銀屏杳靄間,若非魂夢到應難。窗前人靜偏宜夜, 戶內春濃不識寒。蘸甲遞觴纖似玉,含詞忍笑膩於檀。 錦書若要知名字,滿縣花開不姓潘。 南國佳人字玉兒,芙蓉雙臉遠山眉。仙郎有約長相憶, 阿母何猜不得知。夢裡行雲還倏忽,暗中攜手乍疑遲。 因思別後閒窗下,織得回文幾首詩。
hún mèng yōu yáng nài   lái huán zài rén jiā xiāng méng zhú shí shí àn  
yìng píng fēng xié tán de màn diào 調 yín guǎn   yún huán zhuì zhé zhī huā
tiān míng yòu zuò rén jiān bié   dòng kǒu chūn shēn dào shē
xiù huǎng yín píng yǎo ǎi jiān   ruò fēi hún mèng dào yìng nán chuāng qián rén jìng piān  
nèi chūn nóng shí hán zhàn jiǎ shāng xiān shì   hán rěn xiào tán
jǐn shū ruò yào zhī míng zi   mǎn 滿 xiàn huā kāi xìng pān
nán guó jiā rén ér   róng shuāng liǎn yuǎn shān méi xiān láng yǒu yuē zhǎng xiàng  
ā cāi zhī mèng xíng yún hái shū   àn zhōng xié shǒu zhà chí
yīn bié hòu xián chuāng xià   zhī huí wén shǒu shī