夢遊徑山值雪擁爐賦詩

宋代 施樞
雪天元自冷,何況是山中。 雙徑沖寒霧,千林戰晚風。 室中人已定,爐內火常紅。 萬事皆如夢,誰知夢亦空。
xuě tiān yuán lěng   kuàng shì shān zhōng  
shuāng jìng chōng hán   qiān lín zhàn wǎn fēng  
shì zhōng rén dìng   nèi huǒ cháng hóng  
wàn shì jiē mèng   shéi zhī mèng kōng