夢楊十七

宋代 劉攽
昔游梁宋都,偶與夫子並。爾來各分飛,豈獨歲月永。 往事若有亡,魂交幸俄頃。如從杏山宴,坐弄南湖景。 置酒腸已開,論詩心為領。君言此會難,驚悟臥南郢。 人生日月內,覺寐誰能省。適心故為歡,好夢亦所幸。 自吾客遐方,塵事久幽屏。乃知逃空虛,終日思咳謦。
yóu liáng sòng dōu   ǒu bìng ěr lái fēn fēi   suì yuè yǒng    
wǎng shì ruò yǒu wáng   hún jiāo xìng é qǐng cóng xìng shān yàn zuò   nòng nán jǐng    
zhì jiǔ cháng kāi   lùn shī xīn wèi lǐng jūn yán huì nán jīng   nán yǐng    
rén shēng yuè nèi   jué mèi shuí néng shěng shì xīn wèi huān hǎo   mèng suǒ xìng    
xiá fāng   chén shì jiǔ yōu píng nǎi zhī táo kōng zhōng   qǐng