夢萱堂為孫進士子良題 其四

宋代 王稱
日沒晨復旦,海落潮再生。如何長逝魂,終天竟冥冥。 長風振林柯,颯爽久不停。心將寸草折,淚逐衣線零。 倚門不可見,登輿竟誰榮。眷茲椿與梓,頫仰當中庭。
méi chén dàn   hǎi luò cháo zài shēng cháng shì hún   zhōng tiān jìng míng míng
cháng fēng zhèn lín   shuǎng jiǔ tíng xīn jiāng cùn cǎo zhé   lèi zhú xiàn líng
mén jiàn   dēng 輿 jìng shuí róng juàn chūn 椿   yǎng dāng zhōng tíng