夢萱堂為孫進士子良題 其三

宋代 王稱
白楊風蕭蕭,日久來古道。不見堂下萱,空吹墓間草。 緬懷疇昔時,如何間音儀。入室若靡至,出門當訴誰。 上山山有巔,涉水水有涯。傷哉陟岵心,永作終天悲。
bái yáng fēng xiāo xiāo   jiǔ lái dào jiàn táng xià xuān kōng   chuī jiān cǎo    
miǎn huái chóu shí   jiān yīn shì ruò zhì chū   mén dāng shuí    
shàng shān shān yǒu diān   shè shuǐ shuǐ yǒu shāng zāi zhì xīn yǒng   zuò zhōng tiān bēi