蒙亭二首 其二

宋代 孫覿
落拓詩酒伴,疏慵粥飯僧。盪胸閒遠抱,拄頰見高棱。 鳥倦猶聞語,蛟寒正可罾。一區如可卜,吾不愧陳登。
luò tuò shī jiǔ bàn   shū yōng zhōu fàn sēng dàng xiōng xián yuǎn bào   zhǔ jiá jiàn gāo léng
niǎo juàn yóu wén   jiāo hán zhèng zēng bo   kuì chén dēng