孟生詩

唐代 韓愈
孟生江海士,古貌又古心。嘗讀古人書,謂言古猶今。 作詩三百首,窅默咸池音。騎驢到京國,欲和薰風琴。 豈識天子居,九重郁沈沈。一門百夫守,無籍不可尋。 晶光盪相射,旗戟翩以森。遷延乍卻走,驚怪靡自任。 舉頭看白日,泣涕下沾襟。朅來游公卿,莫肯低華簪。 諒非軒冕族,應對多差參。萍蓬風波急,桑榆日月侵。 奈何從進士,此路轉嶇嶔。異質忌處群,孤芳難寄林。 誰憐松桂性,競愛桃李陰。朝悲辭樹葉,夕感歸巢禽。 顧我多慷慨,窮檐時見臨。清宵靜相對,發白聆苦吟。 采蘭起幽念,眇然望東南。秦吳修且阻,兩地無數金。 我論徐方牧,好古天下欽。竹實鳳所食,德馨神所歆。 求觀眾丘小,必上泰山岑。求觀眾流細,必泛滄溟深。 子其聽我言,可以當所箴。既獲則思返,無為久滯淫。 卞和試三獻,期子在秋砧。
mèng shēng jiāng hǎi shì   mào yòu xīn cháng rén shū   wèi yán yóu jīn
zuò shī sān bǎi shǒu   yǎo xián chí yīn dào jīng guó   xūn fēng qín
shí tiān   jiǔ zhòng shěn shěn mén bǎi shǒu   xún
jīng guāng dàng xiāng shè   piān sēn qiān yán zhà què zǒu   jīng guài rèn
tóu kàn bái   xià zhān jīn qiè lái yóu gōng qīng   kěn huá zān
liàng fēi xuān miǎn   yìng duì duō chà cān píng péng fēng   sāng yuè qīn
nài cóng jìn shì   zhuǎn qīn zhì chù qún   fāng nán lín
shuí lián sōng guì xìng   jìng ài táo yīn cháo bēi shù   gǎn guī cháo qín
duō kāng kǎi   qióng yán shí jiàn lín qīng xiāo jìng xiāng duì   bái líng yín
cǎi lán yōu niàn   miǎo rán wàng dōng nán qín xiū qiě   liǎng shù jīn
lùn fāng   hào tiān xià qīn zhú shí fèng suǒ shí   xīn shén suǒ xīn
qiú guān zhòng qiū xiǎo   shàng tài shān cén qiú guān zhòng liú   fàn cāng míng shēn
zi tīng yán   dāng suǒ zhēn huò fǎn   wéi jiǔ zhì yín
biàn shì sān xiàn   zi zài qiū zhēn