孟嶠之家姬乞題扇

宋代 范成大
輕煙小雨釀芳春,草色連天綠似裾。 斜日滿樓人獨望,斷鴻飛入萬重雲。
qīng yān xiǎo niàng fāng chūn   cǎo lián tiān shì
xié mǎn 滿 lóu rén wàng   duàn hóng fēi wàn zhòng yún