孟夫子生生亭賦

唐代 盧仝
玉川子沿孟冬之寒流兮,輟棹上登生生亭。夫子何之兮, 面逐雲沒兮南行。百川注海而心不寫兮,落日千里凝寒精。 予日衰期人生之世斯已矣,爰為今日猶猶岐路之心生。 悲夫,南國風濤,魚龍畜伏。予小子戇朴,必不能濟夫子欲。 嗟自慚承夫子而不失予兮,傳古道甚分明。 予且廣孤目遐齎於天壤兮,庶得外盡萬物變化之幽情。 然後慚愧而來歸兮,大息吾躬於夫子之亭。
chuān yán 沿 mèng dōng zhī hán liú   chuò zhào shàng dēng shēng shēng tíng zhī  
miàn zhú yún méi nán xíng bǎi chuān zhù hǎi ér xīn xiě   luò qiān níng hán jīng
shuāi rén shēng zhī shì   yuán wèi jīn yóu yóu zhī xīn shēng
bēi   nán guó fēng tāo   lóng chù xiǎo gàng piáo   néng
jiē cán chéng ér shī   chuán dào shén fēn míng
qiě guǎng xiá tiān rǎng   shù wài jǐn wàn biàn huà zhī yōu qíng
rán hòu cán kuì ér lái guī   tài gōng zhī tíng