夢讀退之詩頗奇詭已覺記其大旨作此篇

元代 楊載
自聞蓬萊山,大林夾長巒。上生癭藤蘿,下生荊榛菅。 仰不見天日,藏蓄霧雨寒。仙聖常所處,沮洳亦少乾。 雖雲誇鳳凰,出入傷羽翰。哀音起空洞,令人鼻準酸。 我欲訴上帝,為施鐵鑿鑽。琢落石側裂,化為千丈磐。 瓊樓與玉殿,玲瓏相通寬。日月交戶牖,光射青琅玕。 而我從吾師,來遊樂且般。呼吸養元氣,華腴生肺肝。 萬劫永不死,如循環無端。竊為仙聖慮,炳然心若丹。 上帝如許我,致此亦何難。
wén péng lái shān   lín jiā cháng luán shàng shēng yǐng téng luó xià   shēng jīng zhēn jiān    
yǎng jiàn tiān   cáng hán xiān shèng cháng suǒ chǔ   shǎo qián    
suī yún kuā fèng huáng   chū shāng hàn āi yīn kōng dòng lìng   rén zhǔn suān    
shàng   wèi shī tiě záo zuān zhuó luò shí liè huà   wèi qiān zhàng pán    
qióng lóu diàn 殿   líng lóng xiāng tōng kuān yuè jiāo yǒu guāng   shè qīng láng gān    
ér cóng shī   lái yóu qiě bān yǎng yuán huá   shēng fèi gān    
wàn jié yǒng   xún huán duān qiè wèi xiān shèng bǐng   rán xīn ruò dān    
shàng   zhì nán