孟冬朔日祀墳二首 其二

宋代 韓琦
首冬齋潔展先塋,極目郊原一望清。無限人心蘇尺雨,有時天意活蒼生。 遙林蓊鬱霜來晚,荒隴稀疏穗不成。何術濟民歸未得,愧偷官祿奉粢盛。
shǒu dōng zhāi jié zhǎn xiān yíng   jiāo yuán wàng qīng xiàn rén xīn chǐ yǒu   shí tiān huó cāng shēng    
yáo lín wěng shuāng lái wǎn   huāng lǒng shū suì chéng shù mín guī wèi kuì   tōu guān fèng 祿 chéng