孟冬

唐代 杜甫
殊俗還多事,方冬變所為。破甘霜落爪,嘗稻雪翻匙。 巫峽寒都薄,烏蠻瘴遠隨。終然減灘瀨,暫喜息蛟螭。
shū hái duō shì   fāng dōng biàn suǒ wéi gān shuāng luò zhǎo   cháng dào xuě fān shi
xiá hán dōu báo   mán zhàng yuǎn suí zhōng rán jiǎn tān lài   zàn jiāo chī