夢白衣婦人歌詞

唐代 盧絳
玉京人去秋蕭索,畫檐鵲起梧桐落。欹枕悄無言, 月和殘夢圓。背燈惟暗泣,甚處砧聲急。眉黛小山攢, 芭蕉生暮寒。 清風明月夜深時,箕帚盧郎恨已遲。 他日孟家坡上約,再來相見是佳期。
jīng rén qiū xiāo suǒ   huà yán què tóng luò zhěn qiāo yán  
yuè cán mèng yuán bèi dēng wéi àn   shén chù zhēn shēng méi dài xiǎo shān zǎn  
jiāo shēng hán
qīng fēng míng yuè shēn shí   zhǒu láng hèn chí
mèng jiā shàng yuē   zài lái xiāng jiàn shì jiā