眉子石硯歌贈胡誾

宋代 蘇軾
君不見成都畫手開十眉,橫雲卻月爭新奇。 遊人指點小顰處,中有漁陽胡馬嘶。 又不見王孫青瑣橫雙碧,腸斷浮空遠山色。 書生性命何足論,坐費千金買消渴。 爾來喪亂愁天公,謫向君家書硯中。 小窗虛幌相嫵媚,令君曉夢生春紅。 毗耶居士談空處,結習已空花不住。 試教天女為磨鉛,千偈瀾翻無一語。
jūn jiàn chéng huà shǒu kāi shí méi   héng yún què yuè zhēng xīn  
yóu rén zhǐ diǎn xiǎo pín chù   zhōng yǒu yáng  
yòu jiàn wáng sūn qīng suǒ héng shuāng   cháng duàn kōng yuǎn shān  
shū shēng xìng mìng lùn   zuò fèi qiān jīn mǎi xiāo  
ěr lái sāng luàn chóu tiān gōng   zhé xiàng jūn jiā shū yàn zhōng  
xiǎo chuāng huǎng xiāng mèi   lìng jūn xiǎo mèng shēng chūn hóng  
shì tán kōng chù   jié kōng huā zhù  
shì jiào tiān wèi qiān   qiān lán fān