美哉亭

宋代 陳與義
西出城皋關,土谷僅容駝。 天掛一疋練,雙崖斗嵯峩。 忽然五丈缺,亭構如危窠。 青山麗中原,白日照大河。 下視萬里川,草木何其多。 臨高一吐氣,卻奈雄風何。 辛苦生一快,造物巧揣摩。 險易終不償,翻身下殘坡。
西 chū chéng gāo guān   jǐn róng tuó  
tiān guà liàn   shuāng dòu cuó é  
rán zhàng quē   tíng gòu wēi  
qīng shān zhōng yuán   bái zhào  
xià shì wàn chuān   cǎo duō  
lín gāo   què nài xióng fēng  
xīn shēng kuài   zào qiǎo chuǎi  
xiǎn zhōng cháng   fān shēn xià cán